Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2010

VỀ DUYÊN HẢI


VỀ DUYÊN HẢI - NƠI ẤY  QUÊ MÌNH !

Này anh nhé!
- Cho được gọi quê em là Duyên Hải !
Nơi lâu rồi, em nghe anh nói:
Có muỗi nhiều, nước mặn với rừng sâu
Và người mẹ kính yêu xưa, mưa nắng dãi dầu
Dạy con khoét hầm sâu đo lòng chung thủy
Nuôi chí lớn bao lớp người đứng dậy
Dựng biển khơi thành chiến luỹ anh hùng
Mỗi độ Đông tàn, mang biển cả vào Xuân...
Đang rộn bước những đoàn quân vào trận mới
Đạp đầu sóng, tiếp bước những anh hùng đi tới !
Bắt gian nan đáp đền bằng của cải
Vui đón bước chân người, rừng, biển trổi khúc ca
Mỗi giọt mồ hôi rơi thấm mặn mà
Thành nhựa sống trên từng hạt cát
Và gởi cả tình em vào câu hát ...
Thuở ...lâu rồi, anh nhắc, lúc mình quen
Em có biết chăng, chốn rừng sâu Duyên Hải !
Bờ Ba Động bãi bồi xa xa mãi
Cho xóm làng lấn biển đón bình minh
Trả ơn người đất mặn, lúa trĩu bông (?)
Tàu cá nặng khoang, biển xanh rền tiếng máy
Nắng tháng ba đốt cháy da con gái
Muối Cồn Cù trắng mãi với thời gian
Lòng biển- lòng dân- Duyên Hải đẹp vô vàn
Trong khó khăn vẫn chói chan niềm hy vọng
Như nhiệt huyết tuổi xuân trong tim đang sôi bổng
Đảng chỉ lối nhìn: - Trải rộng thảm dừa xanh (?)
Chìa khoá biển khơi, Đảng trao cho mỗi chúng ta cầm !
Cứ vững bước- Dù phải vượt nhiều thử thách
Có lâu đài nào không xây từ mặt đất
Có hạnh phúc nào không chắt chiu bằng khó nhọc
Ta tin mình như tin ở thời gian
Lòng biển bao la như lòng của mẹ hiền
Từng con sóng vỗ lòng ta thổn thức
- Về Duyên Hải- chúng ta cùng chung bước
- Nơi ấy quê mình !
Niềm ao ước trong em !

Trần Điền
 
Tháng 12/1988

Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010

Ba Má tôi !


          BA MÁ TÔI 

Trên mãnh đất này
Năm sáu mươi, Ba ngả xuống
Sau tiếng thét xé lòng:
- Tìm “Diệt Cộng “ à !- Sao bắn giết nhau chi ?
Cửa nhuộm máu Ba
Và, bọn lính làng ngang dọc, bước
Xóm nhỏ lạnh lùng, cô quạnh dõi người đi !

Từ đó thay Ba - Má tảo tần khuya sớm
Đòn gánh chai vai
Đường cát gót Má mòn
Hạt gạo củ khoai tiện tằn dành dụm
Đùm bọc con thơ, Má dầu dải lo tròn
Dù phải dầm mình trong bảo đạn, mưa bom ...

(Trích Thơ Trần Điền)


Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

VẦNG MÂY TÓC MẸ

Đồng chí Chủ tịch Uỷ Ban trẻ trung
Với đôi bàn tay run run
Đón nhận danh hiệu anh hùng 
Cho quân dân cả xã

Người dự chật hội trường

Như có một giây ngừng thở

Rồi bổng dâng trào .. 
                                                       Nức nở tiếng vỗ tay
 
              Trên lễ đài cao uy nghi
              Bà mẹ Việt Nam anh hùng kéo khăn chậm mắt
              Mái tóc mẹ bay như vầng mây trắng
              Lồng lộng khoảng trời, chở che Tổ quốc

              Mái tóc từng gội đạn bom, nắng mưa một đời khó nhọc
              Mái tóc bao lần ....
              Rủ lên xác con ....
              Mà mẹ không còn giọt nước mắt nào để khóc
 
              Nay xã được phong anh hùng ....
              Tóc mẹ lộng trong cờ
 
              Ơi ! Mẹ Việt Nam anh hùng ...
              Con kính dâng mẹ, vầng thơ !

                                                                  Long Toàn, 30/11/1995

                                                                           TRẤN ĐIỀN

Thứ Hai, 17 tháng 5, 2010

Rực rỡ thời khắc lịch sử

Rực rở thời khắc lịch sử
Ảnh Trần Điền

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Nơi ấy - Quê mình !

- Này anh nhé!
- Cho được gọi quê em là Duyên Hải !
Nơi lâu rồi, em nghe anh nói:
Có muỗi nhiều, nước mặn với rừng sâu
Và người mẹ kính yêu xưa, mưa nắng dãi dầu
Dạy con khoét hầm sâu đo lòng chung thủy
Nuôi chí lớn bao lớp người đứng dậy
Dựng biển khơi thành chiến luỹ anh hùng
Mỗi độ Đông tàn, mang biển cả vào Xuân...
Đang rộn bước những đoàn quân vào trận mới
Đạp đầu sóng, tiếp bước những anh hùng đi tới !
Bắt gian nan đáp đền bằng của cải
Vui đón bước chân người, rừng, biển trổi khúc ca
Mỗi giọt mồ hôi rơi thấm mặn mà
Thành nhựa sống trên từng hạt cát
Và gởi cả tình em vào câu hát ...
Thuở ...lâu rồi, anh nhắc, lúc mình quen
Em có biết chăng, chốn rừng sâu Duyên Hải !
Bờ Ba Động bãi bồi xa xa mãi
Cho xóm làng lấn biển đón bình minh
Trả ơn người đất mặn, lúa trĩu bông (?)
Tàu cá nặng khoang, biển xanh rền tiếng máy
Nắng tháng ba đốt cháy da con gái
Muối Cồn Cù trắng mãi với thời gian
Lòng biển- lòng dân- Duyên Hải đẹp vô vàn
Trong khó khăn vẫn chói chan niềm hy vọng
Như nhiệt huyết tuổi xuân trong tim đang sôi bổng
Đảng chỉ lối nhìn: - Trải rộng thảm dừa xanh (?)
Chìa khoá biển khơi, Đảng trao cho mỗi chúng ta cầm !
Cứ vững bước- Dù phải vượt nhiều thử thách
Có lâu đài nào không xây từ mặt đất
Có hạnh phúc nào không chắt chiu bằng khó nhọc
Ta tin mình như tin ở thời gian
Lòng biển bao la như lòng của mẹ hiền
Từng con sóng vỗ lòng ta náo nức
- Về Duyên Hải- chúng ta cùng chung bước
- Nơi ấy quê mình !
Niềm ao ước trong em !
Tháng 12/1988

Thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010



CHÀO BIỂN CẢ

Hình dáng quê tôi như con tàu
Căng buồm lộng gió dưới trời cao
Khoan thai cởi sóng - Chào biển cả !
Dào dạt trong long những khát khao !

(Thơ Trần Điền - Trích từ Lịch sử Đảng bộ huyện Duyên Hải)

Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

Gặp em trên đồng Muối

Muối Cồn Cù - Trà Vinh

Gặp em trên đồng Muối

Tháng ba nắng cháy da người
Trên đồng muối, em vẫn ngồi quay xa
Nước theo cánh quạt chảy qua
Bọt tung cuồn cuộn như là mây bay
Nắng tuôn lên mặt nước này
Kết thành hạt muối lắc lay xuống đồng
 Hỏi em : - Muối có mặn không ?   
 Em cười buông giọng trong trong bên đường:
Tình người vẫn mặn mà hơn
 Anh đi nhớ ghé quê Cồn của em
Ven rừng ríu rít tiếng chim
Biển trưa sóng vỗ triều lên gọi mùa
Trông trời khoan hãy đổ mưa
Để cho muối kịp vào mùa đông khuôn
Da em dù có đen hơn
Miễn sao hạt muối ngày thêm nặng đồng
 Ngắm đồng muối trắng mênh mông
Thương em gội nắng mấy lần bỏng da
Làm nên hạt muối trắng ngà
Để ai cũng được mặn mà tình em !

Tháng 4/1982